Series: Những người bình thường ở NewYork

Nhìn bàn tay già nua này, tôi chợt nghĩ rằng bà đã sống trong thời kì mà chạy trốn khỏi bạo lực gia đình không phải là một điều dễ dàng. Nhưng bà đã làm được – nhờ vào thế giới trong sách vở. Quan điếm sống khác, suy nghĩ khác trong những cuốn sách bà đọc được đã mở ra lối thoát trong tư tưởng và cứu cuộc đời bà khỏi môi trường bạo lực trong chính gia đình mình.

Khi nhân sinh quan thay đổi, số phận cũng sẽ đổi thay..


humansofnewyork

Mẹ tôi là người có quyền quyết định trong nhà. Mọi thứ phải được sắp xếp ngăn nắp, trật tự. Ghế sofa và ghế bành luôn có những tấm phủ nhựa. Mỗi ngày bà đều lau dọn nhà cửa và tôi phải giúp bà. Bà giống như một người huấn luyện lính. Bà luôn nhắc nhở tôi ngay cả khi tôi vừa thức dậy hoặc chuẩn bị đi ngủ. Tôi không nhớ có cuộc đối thoại nào với bà mà bà không sai tôi làm gì đó. Và nếu như tôi phản kháng, bà sẽ đánh tôi. Bà đối xử với tôi rất tệ. Bà đánh vào mặt tôi.

Lối thoát duy nhất của tôi là đọc sách.

Sau giờ học, tôi khám phá các ngăn sách trên thư viện, chọn những cuốn sách ngẫu nhiên trên giá sách và lấy bất cứ cuốn nào có nội dung hấp dẫn mình. Tôi mượn tất cả những cuốn sách mà tôi có đủ sức để khuân về. Ngày đó thư viện cho phép tôi được giữ sách trong 4 tuần.

Đọc sách giúp tôi tiếp cận những thế giới khác, những suy nghĩ khác, những quan điểm sống khác.

Tôi đọc trong phòng ngủ, tôi đọc trong phòng tắm, tôi đọc tại bàn ăn. Những cuốn sách mang tôi rời xa môi trường độc hại ở nhà. Chúng giúp tôi tiếp cận những thế giới khác, những suy nghĩ khác, những quan điểm sống khác.

Việc học tập của tôi trở nên tiến bộ rõ rệt. Tôi nhẩy lớp. Trong các kì thi cấp thành phố, tôi đạt điểm gần như tuyệt đối cho phần từ vựng và đọc hiểu. Mẹ tôi rất cay nghiệt về điều này. Bà gọi tôi là “một kẻ ngu có giáo dục”. Tôi bắt đầu học ở trường Đại học thành phố năm 16 và tốt nghiệp ở tuổi 19.

Sau khi tốt nghiệp, tôi đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm để đi du lịch Paris trong một tháng. Tôi đã khám phá Paris, thăm các bảo tàng và gặp những người đến từ nhiều đất nước khác nhau. Và khi tôi về đến nhà, tôi đã lên kế hoạch cho mọi thứ: Tôi đã tìm được việc làm, một căn hộ để ở, rồi tôi đợi bố mẹ về thăm quê sau đó thu dọn đồ đạc của mình và rời khỏi căn nhà đó.

NoelVu/ Theo humansofnewyork